Nơi bắt đầu của mọi màu nhiệm.

  Giới thiệu:

  1 Coox:

  -tiểu sử :một cô bé 13 tuổi sống ở vùng đất phía đông nam , có ước mơ được tới học tại một ngôi trường ở Kivotos từ nhỏ

  -chủng tộc , miêu nhân

  -giới tính nữ , cơ thể được bao phủ bởi một lớp lông mịn ,có tai và đuôi giống mèo , cao khoảng 1m43 nặng khoảng 48kg

  2Sensei:

  -một nhân vật không rõ độ tuổi ,giới tính nữ . Là người điều hành Schale

  -chủng tộc :nhân loại

  -giới tính nữ , cơ thể hơi mảnh khảnh , có mái tóc đen, cao khoảng 1m70 nặng khoảng 70kg

  4 Kivotos:

  -khái quát thì nó trông thế này .(theo những gì tôi nhớ trong game gốc)

  [uploadedimage:21809851]

  --OwO--

  Sau bao công sức thuyết phục được nhị vị phụ huynh cho phép mình đi đến Kivotos để nhập học tại Millenium theo chương trình tuyển chọn tài năng của Schale tổ chức . Đây là lần đầu tiên mình đi xa đến vậy mà không có bố mẹ đi cùng khiến mình khá lo lắng. Chiếc máy bay bay êm ru trên bầu trời không một gợn mây , sự yên bình ấy càng làm mình lo lắng thêm, rồi nhỡ đâu nhiều chi phí phát sinh , rồi nhỡ đâu họ kì thị mình , rồi nhỡ đâu,....Rôi tôi ngủ đi lúc nào không hay .

  Sau hai tiếng chờ đợi mệt mỏi trên chuyến bay ấy , dù thức ăn ở đó khá ngon , mình vẫn cảm thấy không thoải mái lắm . Gạt các suy nghĩ ấy sang một bên ,tôi rảo bước đến quầy tiếp tân và được hướng dẫn làm các thủ tục nhập cảnh rườm rà đến phát chán trong hơn 2 tiếng , vừa phải chống chọi lại cơn buồn ngủ , vừa phải tập trung làm chờ đợi để làm thủ tục cho thật nhanh khiến mình mệt mỏi cùng cực, khiến halo của tôi nhấp nháy như những chiếc đèn treo trên cây đào ngày tết. Rồi cuối cùng mọi thứ cũng xong , tôi lê đôi chân mệt mỏi lết từng bước trên mặt đất để đi ra khu vực sảnh chờ của sân bay ,trong khi đôi mắt lim dim chỉ chực kiếm được nơi nào bằng phẳng để cụp lại .

  -Em có phải là Coox không ?

  -Này ,em có phải là Coox không?

  Giật mình vì tiếng gọi của người lạ tôi giật phắt ra sau và nhìn thẳng vào người đó .Kí ức dần bay về trong tâm trí , sự tỉnh táo liền quay về .

  -Chào chị Yuuka-Tôi hồ hởi nói

  -Chào em , chị là học viên của Millenium đến đây để đón em . Chúng ta đã gặp nhau một lần ở nhà của em rồi nhỉ .

  -Vâng ạ . Em vẫn nhớ chị , chị vẫn dễ thương y như ngày hôm đó.

  Nghe xong câu nói ấy , chị Yuuka liền tiến đến xoa đầu tôi ,chiếc tai của tôi rướn lên theo chiều của dôi tay chị .

  -Em khéo nịnh quá .

  -Được rồi , trước khi nhập học . Chị nghĩ chúng ta nên ghé qua Schale một chút để nói chuyện với Sensei , dù sao cũng là bên họ tổ chức chương trình tuyển chọn nhân tài này .

  -Vâng .

  Rồi Yuuka dắt tay tôi xuống dưới tầng một của sân bay , hai chị em cùng ngồi trên một chiếc ghế nhựa gần cửa ra .Chị ấy lấy ra chiếc điện thoại nhỏ ,trên ốp có in logo của trường Millenium gọi taxi đến.Ngồi cạnh người con gái ấy khiến mình yên tâm lạ thường , ngủ thiếp đi khi tựa vào vai chị .Vài phút sau chị ấy đánh thức tôi dậy.

  -dậy thôi em .

  Ra phía sau ném chiếc cặp quá cỡ của tôi vào phía sau xe rồi cùng nhau đi lên chiếc xe taxi ấy .Chiếc xe chạy băng băng trên những nẻo đường của quận DU náo nhiệt khiến mình bừng tỉnh , mặt dí sát vào chiếc cửa sổ của xe để ngắm thế giới bên ngoài chiếc kính pha ma thạch dần trở nên trong suốt sau khi tôi nhấn nút ở gần nó .Hiện tại là 7 giờ tối ,trên vỉa hè những hàng quán cùng những con người lướt qua mắt tôi .Kivotos có đến hơn 90% dân số là nữ giới và hơn 70% dân số là học sinh nên cảnh sắc ở quận DU-trung tâm Kivotos vô cùng tươi trẻ và năng động. Những học sinh , người thì là nhân loại như chị Yuuka , người thì có tai cún , người thì có tai mèo ngoại hình lẫn chủng tộc vô cùng đa dạng nhưng đều mang theo một khẩu súng theo bên người như thể đó là một loại trang sức vậy .

  -Tại sao họ ai cũng mang theo súng vậy chị Yuuka ?-tôi hỏi

  -Một phần là để tự vệ nhưng chủ yếu vì chúng là một phần của văn hóa nơi đây . Súng, học viện và học sinh như là những mảnh không thể tách rời của Kivotos vậy .-chị ấy trả lời trong một niềm hào hứng.

  Chiếc đuôi của tôi nhè nhẹ vẫy trong khi tập trung nghe lời giải thích của chị Yuuka . Đầu gật gù theo từng câu nói của chị , rồi hai người lại nhìn nhau và tôi ngả vào người chị ấy . Rất nhanh , chị liền quay người để tôi rơi đúng vào lòng của chị . Chị ấy ôm tôi vào lòng rồi úp mặt vào bụng tôi hít như thể một người chủ cũ lâu ngày không được nhìn thấy chú mèo cưng .

  -Nhột quá -tôi vừa nói vừa xoay người hòng thoát ra khỏi cái ôm của chị.Nó thật chặt nhưng cũng thật ấm áp .

  Sau một hồi vật lộn , tôi dần chìm vào giấc ngủ .Chiếc xe ấy chạy êm đến nỗi khiến cho giấc ngủ của tôi không bị gián đoạn. Rồi đầu óc tôi dần suy nghĩ mông lung ,nửa tỉnh nửa mê trong giấc ngủ ngắn ấy.

  ---OwO---

  -Dậy thôi em , ta đến Schale rồi .

  Tôi bước xuống xe trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê . bước ra sau xe lấy chiếc cặp dưới sự giúp đỡ của bác tài . Sau khi vẫy tay chào tạm biệt . Tôi được chị Yuuka dẫn đến cửa vào của Schale , nơi đó có hai Nữ sinh cầm súng trường đứng gác có vẻ họ là elf với đặc trưng là đôi tai nhọn , halo của họ có màu trắng và có nhiều nét đồng điệu về hình dạng. Sau khi chứng minh được thân phận , tôi và chị ấy được dẫn đến phòng của Sensei . Sensei nhìn khá mảnh và rất cao , cô ấy có một mái tóc đen dài cùng khuôn mặt dễ mến , vì lý do gì đó sensei không có halo.

  -Chào các em-Cô ấy mở lời trước

  -Chúng em chào cô -Chị Yuuka tiếp lời

  -Chào cô , em là học sinh mới đến đây .tên em là Coox

  Cô ấy nở một nụ cười thân thiện rồi mời chúng tôi ngồi ở bộ sofa trắng gần cửa ra vào .

  -Cô ngạc nhiên vì em có thể lĩnh suất học bổng hiếm hoi của Schale ngay khi chỉ mới ở độ tuổi này đấy .

  -có gì đâu cô , em chỉ may mắn thôi , hehe.- tôi hơi đỏ mặt một chút khi trả lời .

  -dù sao cũng là học viên mới , hẳn em vẫn chưa biết về việc nơi đây nghiêm khắc thế nào với học sinh đâu nhỉ. Đã là học viên đặc biệt thì thầy cũng nên chào đón em một cách đặc biệt đúng không.-Sensei nói

  -eh cô , cô định làm gì em?-tôi dịch về phía sau nhằm tránh xa sensei hết sức có thể .

  Sensei: em không cần phải lo đâu ,hehe.

  Sensei tiến về phía bàn làm việc của mình , lấy một chiếc roi mây mảnh khảnh ra .Lông tôi dựng phắt lên ngay khi nhìn thấy nó, tôi quay sang ôm chặt chị Yuuka

  -cứu em chị ơi . Mông em sắp nát rồi .

  Yuuka: hehe, vậy là em biết kết cục của mình sao .

  Chị ấy đè tôi xuống đùi của mình rồi giữ chặt , khiến tôi rơi vào một tư thế vô cùng ngượng ngùng .Bụng và ngực nằm gọn trên đùi của chị ấy , cánh tay mạnh mẽ của chị đè tôi xuống từ phía trên rất chặt. Dù cố giãy dụa hết sức, khua chân múa tay liên hồi , nhưng thoát ra khỏi một người như chị ấy là quá khó . Tôi đành bất lực nằm im , chờ đợi cây roi lao vào người mình .Mắt tôi nhắm nghiền , đôi tai cụp xuống , hàm răng nghiến chặt , chiếc đuôi dựng đứng lên để chuẩn bị chịu một trận đòn mà không hiểu sao tôi phải nhận . Rồi một phút , hai phút dần trôi quan trong đầu , vẫn chưa có roi nào rơi xuống .

  Sensei: em ngoan quá , thầy chỉ đùa thôi . -Sensei vừa nói vừa xoa đầu tôi

  Tôi vẫn nằm im , sụt sịt khóc vì trò đùa không mấy vui vẻ của sensei . Thấy vậy , Sensei đưa tôi một cây kẹo để mua chuộc con tim nhỏ bé này thôi sợ hãi .

  Sensei: Nếu sau này em không ngoan , có thể sau này Yuuka sẽ lấy cây roi này đánh em đó .

  Mắt tôi ngước nhìn chị Yuuka để bám víu lấy hi vọng rằng lời Sensei nói hoàn toàn là nói dối . Nhưng cái gật đầu khẽ của chị làm tôi mất dần hi vọng ấy . Mong đó chỉ là một trò đùa của 2 người với tôi ....

  Sensei thấy tôi ủ rũ như vậy , nên đã bế tôi lên khỏi chị Yuuka , đặt xuống đất rồi xoa đầu .

  -Nếu em ngoan thì sẽ không bị phạt đâu . thầy hứa đó .

  Vẫn não nề với suy nghĩ về hình phạt của mình trong tương lai , tôi khẽ gật đầu trước câu nói của Cô giáo . Rồi quay ra ngồi trên chiếc ghế sofa dài cùng phía với chị Yuuka-người đang trầm ngâm quan sát cuộc trò chuyện với nụ cười nhẹ trên môi . Sensei ngồi phía đối diện hai chị em , bắt đầu đưa ra cho tôi những lời khuyên giúp ích cho cuộc sống học đường nơi đây . Tôi nghe từng tiếng chạy vào bên tai phải rồi ậm ừ gật đầu để nó rụng hết sang bên tai trái . Rồi cùng chị Yuuka chào tạm biệt sensei để đi đến Millenium làm thủ tục nhập học.

  -đã là 10h rồi , chúng ta nói chuyện lâu quá- tôi nói

  - lúc chúng ta tới đây là 8h tối . Cuộc trò chuyện phiếm với cô ấy đã lấy đi nhiều thời gian hơn chị nghĩ. Em chờ một chút nhé , chị sẽ gọi taxi đến .

  Hai chị em trầm ngâm ngồi trên chiếc ghế đá ở phía dưới tháp Sancutum khá lâu . Trầm ngâm nhìn nhau giữa tiết trời thu se lạnh của quận DU .Ngay khi cơn buồn ngủ đang xâm chiếm dần tâm trí tôi , chiếc halo đang nhấp nháy liên hồi. Thì Bỗng một tiếng gọi từ xa vang đến làm tôi giật mình .

  -Xin lỗi thầy vì đã sơ suất để quên đồ trên đó , em làm phiền cô rồi rồi - Chị Yuuka đứng lên cầm chiếc cặp mà tôi đã để quên trên phòng .

  -không sao, dù sao cũng là lỗi của cô khi không nhắc bọn em .-Sensei vừa nói vừa thở hổn hển .

  -em cảm ơn .-tôi ngượng ngùng nói.

  Ba ánh mắt nhìn nhau giữa đêm thu se lạnh ấy đã gợi nhắc cho Sensei một cái gì đó mình đã định làm , nhưng do quá chuyên tâm vào trò đùa nên quên mất .

  -À , cô mới nhớ ra. Đây là món quà thầy đặc biệt chuẩn bị cho em , mong em sẽ học tập tốt hơn với nó .

  Nói rồi , Cô ấy lấy ra một cuốn sổ tay và một cây bút . Tôi đưa tay ra hứng lấy chiếc sổ tay nhỏ nhắn ấy , nó gọn gàng nằm trong lòng bàn tay .

  -Em cảm ơn cô . em sẽ giữ gìn nó cho cẩn thận .

  Rồi ngay sau đó tiếng còi xe Taxi ra hiệu cho hai chị em đã vang lên .

  -Em chào cô , mong chúng ta sẽ có ngày gặp lại .

  -Em chào cô , chúng em đi đây -Yuuka nói

  Rồi hai chị em dắt díu nhau lên chiếc xe ấy , cuốn sổ đã được tôi cất vào trong cặp và ôm trong lòng trên khắp chuyến hành trình đến ngôi trường mà tôi mơ ước của tôi .

  ĐÂY SẼ LÀ, nơi tôi trải qua những năm tháng cấp ba đẹp nhất (dù có hơi sớm so với mọi người) .

  [note1:

  - thông thường hầu hết các sinh vật đều có ma lực chảy trong cơ thể . Điều đó khiến cho hầu hết mọi người đều có halo (một vòng tròn sáng trên đầu , biểu trưng cho trạng thái tỉnh táo của chủ thể). Những người không có halo như sensei thường rất dễ bị tổn thương nghiêm trọng bởi không có ma lực để che chắn cơ thể khỏi những tác động bên ngoài và hỗ trợ phục hồi vết thương.]