Tại Trung Địa vùng đất huyền bí nơi nhân thú sinh tồn và dựng nên nền văn minh riêng, họ được các vị thần Căn Nguyên ban phước và dẫn dắt.
Nơi đây sừng sững một tòa tháp BABEL, một bí ẩn như linh hồn của vũ trụ, đủ sức xoay chuyển trật tự toàn thế giới. Song cùng với phép mầu ấy là hiểm họa chết người, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ nào dám đặt chân đến.
Thế nhưng, càng nguy hiểm, Babel lại càng rực sáng, lôi cuốn ánh nhìn và tham vọng khắp nhân gian. Và từ khoảnh khắc ấy, câu chuyện bắt đầu.
….
Tiếng mưa rơi đều đều như cất bài ca u buồn. Từng giọt len lỏi qua từng ngóc ngách của một huyền thoại làm người ta vừa sợ hãi vừa tò mò đến phát điên. Không gì khác chính là tòa tháp BABLE sừng sững đâm xuyên qua trời cao.
Nền đá của tháp, lạnh và già nua như thể nuốt trọn mọi hơi ấm của thế gian.
Giữa hành lang tối, một kẻ khoác áo “linh mục đen” đứng bất động giữa vũng máu đỏ thẫm. Xung quanh, những thân xác đã nằm dài, nhưng vẫn còn thứ gì đó đang ngọ nguậy. Nhìn hắn không giống những tên linh mục khác luôn tôn thờ Tam thần Căn Nguyên trong thánh đường.
Hắn cầm chặt trong tay thanh dao găm, chuôi gắn đầy gai nhọn, hướng ánh mắt kiên định xuyên qua màn sương mù, nhìn về đỉnh tháp.
Và hắn chính là Lupus Libindis - Con sói đen tuyền bị ruồng bỏ, là tín đồ của thành Romania. Kẻ mà lịch sử sẽ gọi bằng nhiều cái tên, nhưng đêm nay, anh chỉ là một người đứng giữa ranh giới của tội lỗi và sự cứu rỗi.
…
Mọi con đường đều có hai thứ “xuất phát” và “điểm đến”. Lupus bỗng nhớ về thời gian mà Lupus vẫn còn ở Romania, thánh đô của Khải Thiên giáo – khoác lên mình vẻ trắng ngần của cẩm thạch, mái vòm dát vàng và tháp chuông ngân vang như thiên quốc hạ phàm. Khoảng khắc người đàn bà vĩ đại ấy vừa ra đi, tâm trí anh thật hỗn độn. Những cánh hoa nhẹ nhàng bay lượn trong những tòa nhà tráng lệ. hoàn toàn trái ngược với bước chân nặng nề vang vọng khắp nơi.
Trôi dòng theo suy nghĩ, chân anh bước thẳng đến căn phòng ấy, giờ chỉ những tấm vải che khuất. Ngồi trên giường ấm áp của Bà, khóe mi anh lại ướt nhòe lúc nào chẳng hay.
“Bà ơi, sao họ lại ghét con đến thế?” – cậu bé Lupus nấc nghẹn.
Bà mỉm cười hiền, nhưng trong khóe mắt ánh lên một nỗi buồn khôn tả:
“Không phải vì con xấu xa đâu, cháu trai… mà vì con mang trên người gánh nặng họ không dám đối diện. Con chính là kẻ được chọn.” - Vừa nói bà vừa xoa đầu anh
Thật đáng thương một kẻ luôn bị mọi người xa lánh. Chỉ có một người luôn ở bên an ủi. Giờ đây đã không còn…
Trên bàn, cuốn nhật ký thám hiểm cũ kỹ, một di vật Bà để lại. Hé mở những bí mật chưa từng được kể. Trong những trang giấy màu cũ đầy chữ viết, có những trang bị xé nát, nhưng vẫn đủ để anh đọc. Tất cả mọi thứ mà bà ghi chép đều liên quan đến tháp BABLE. Hầu hết mọi manh mối về cha mẹ hay chiếc sừng của anh đều hướng đến tòa tháp này. Quả thật khiến lòng bâng khuâng mãi chẳng yên.
Dưới ánh trăng lẻ loi phủ xuống mái vòm Thánh điện Khải Thiên, một bóng hình khoác đen lặng lẽ bước qua hành lang ẩm ướt. Đôi mặt bi ai dõi nhìn thành lần cuối rồi lặng lẽ rời đi. Bước đi kiên định, hướng đến tòa tháp hũng vỹ ấy, BABLE.
…
Tiếng gió rít như dao sắc cắt vào da thịt vang rền trong hành lang tối kéo Lupus ra khỏi miền ký ức đó. Hơi thở dồn dập, mùi tanh nồng của máu lại quẩn quanh nơi hiện thực. Anh chớp mắt, trở về với bóng tối nặng nề đang vây lấy mình.
“Những chiến binh này có thể thuộc quân đội của Icathus. Có lẽ họ bắt đầu chú ý đến nơi quái quỷ này rồi” - Lupus nghĩ thầm.
Thứ mà anh vừa chạm trán chỉ là những thú nhân bị kí sinh tràn ra mà thôi. Có vẻ như các phép huyết thuật của anh vẫn còn hữu dụng. Bên trong chắc hẳn còn rất nhiều điều nguy hiểm hơn thế. Lật mở cuốn nhật kí của bà. Anh biết rằng đây chính là Tầng đầu tiên “Hanh lang đen”. Một hệ thống hành lang tối tăm dẫn vào tháp. Vừa đọc anh vừa tiến thẳng vào bóng tối vô định.
Trên vách đá ẩm ướt, những cụm nấm chi chít nhả ra thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt, soi tỏ những ký hiệu cổ khắc sâu vào đá. Chính là dấu vết của những kẻ từng bước vào nơi này. Mùi ẩm mốc bủa vây, giống hệt cái cảm giác mục ruỗng của những ký ức đã qua. Đôi mắt vàng khép hờ, như kẻ vừa tỉnh khỏi một giấc mơ không rõ thật giả.
Có lẽ thứ anh đang tìm kiếm chính là cách để chữa lành cái sừng, là lời nguyền mà anh luôn tìm cách giải trừ. Trong lúc đang tìm kiếm trong căn phòng, thì bỗng nhiên trong góc tối có tiếng động phát ra …
Lupus khẽ cười:
“Xem ra ta không cô độc ở đây.”