Chương 7: Ranh giới của sự khác biệt

  Giới thiệu nhân vật:

  Trần Trung Đông: Furry sói, tính cách ôn hòa, là một người khá là đặc biệt?

  Nguyễn Hoàng Việt: Furry hổ, đầu óc đơn giản, vô tư quá độ

  Hồ Như Thu - Nakagawa Aki: Furry mèo trắng, tính cách dịu dàng

  Thường Hải: Furry ngựa, hành tung bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện

  Cập nhật 22/11/2024, xếp hạng #23 thể loại Light Novel, cảm ơn mọi người rất nhiều~

  — — —

  “Hửm? Mình lạc vào đâu thế này?”

  Mới vừa ban nãy tôi còn đang ở ngoài sân chơi cùng mấy đứa nhóc cùng tuổi. Ấy vậy mà vừa chớp trong chớp mắt, tôi đã bị đưa đến một không gian vô cùng lạ lẫm, chẳng hề biết rằng mình đã đặt chân vào chốn này tựa lúc nào.

  Cố gắng trấn an bản thân và xem xét khắp cơ thể của mình, dường như tôi không bị thương ở đâu cả, chỉ là có chút nhức đầu.

  “Này, này!”

  Có thứ âm thanh gì đó đang vang vọng tại nơi này, quái lạ thật. Đưa mắt nhìn xung quanh thì cũng chỉ có một màu trắng xóa, vậy thì thứ âm thanh ấy phát ra từ đâu kia chứ.

  Không lẽ là ảo giác sao? Không được, đây hẳn một giấc mơ rồi. Nhưng mà tại sao nó lại đột ngột xuất hiện ngay lúc này… Mình đâu có nằm ngủ đâu…

  “Sao cậu lại ở đây ấy nhở?”

  “Ai? Ai vậy?”

  Âm thanh ấy lại vang lên, trong phút chốc sợ hãi tôi chợt hỏi danh tính của kẻ đang ẩn nấp trong cái không gian quỷ dị này.

  Tai của tôi đang dựng lên hết cỡ, đuôi cũng chẳng còn ve vẩy như bình thường. Cau mày và nhăn mặt lại, tôi cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể trước sự nguy hiểm vô hình mà tôi chẳng hề hay biết.

  Cẩn thận bước từng bước đi về một hướng mà tâm trí tôi đang mách bảo, dường như tôi có thể nghe thấy tim đang đập. Âm thanh ấy càng rõ hơn khi tôi cứ tiếp tục bước đi theo quán tính vô định của mình.

  Nhưng mà khoan đã, tim của tôi cũng đập một cách nhanh chóng từ bao giờ. Cảm giác này càng ngày càng làm cho tôi cảm thấy tức ngực.

  “Đằng sau…”

  “!!!”

  Ở đằng sau ư? Giọng nói ấy mách bảo tôi một cách không hề do dự.

  Tôi từ từ quay đầu lại nhìn về đằng sau, cố gắng giữ bình tĩnh và mong chờ rằng chẳng phải thứ gì đó quá kinh khủng làm cho tôi phải hoảng sợ.

  Một hình bóng nhưng thật khó để nhận ra khi lớp sương mù xung quanh vẫn còn bao quanh. Tôi cố bước từng bước thật cẩn thận đến nơi đang phản chiếu hình ảnh, càng lúc càng gần hơn…

  Nỗi sợ trong lòng ngày một dâng cao. Có lẽ thứ đó sẽ nuốt chửng tôi trong cái không gian oái oăm này, hoặc thực sự có lẽ tôi cũng sẽ không thể tỉnh dậy và quay về từ giấc mơ như trong mấy cái mẫu truyện kinh dị nào đó hay đề cập…

  Bây giờ đây, có lẽ tôi đã thấy được rõ hơn về hình bóng ấy… Nhưng mà đó chẳng phải là?

  “!!!”

  “Tới rồi à?”

  Đây chẳng phải là tôi sao? Hình bóng của cậu bé loài Sói với đôi mắt tựa màu hổ phách và bộ lông xám trắng đặc trưng trong bộ đồ thường ngày khi đến trường.

  Sao lại có chuyện này chứ. Mọi thứ tại nơi này kì dị một cách quái lạ làm cho tâm trí tôi chao đảo đến mức không thể nhận ra người trước mặt đang mở miệng ra để giao tiếp với tôi.

  “Vẫn còn choáng váng sao? Cứ làm quen dần đi!”

  “Cậu… Cậu… Rốt cuộc thì…”

  “Thắc mắc, tớ là ai sao? Đơn giản thôi, tớ là cậu và cậu… Cũng chính là tôi!”

  “???”

  Gì cơ? Cậu ta vừa bảo… Chúng tôi là cùng một người sao? Không thể nào, sao trên đời lại có một người giống như tôi y đúc từ giọng nói đến ngoại hình như vậy.

  Không lẽ đây là bệnh “Đa nhân cách” mà mẹ tôi thường hay trình bày trong mấy cái hồ sơ bệnh án của bà sao?

  Nhưng mà nghĩ lại, đây cũng chỉ là một giấc mơ nên đơn thuần thì mấy việc này xảy ra thì cũng không bất bình thường cho lắm.

  Nhưng mà điều mà tôi nghi vấn bấy giờ là tại sao tôi lại ở đây và tại sao cậu ta lại xuất hiện một cách đột ngột như vậy? Tôi cau mày, cố gắng tự vấn mình đây chỉ là một giấc mơ, nhưng có vẻ tôi không thể thoát khỏi nơi đây một lúc rồi…

  “Cố gắng thoát ra sao? Có nỗ lực đấy… Nhưng mà vẫn chưa đủ đâu!”

  “Gì cơ? Nhưng mà sao cậu lại…”

  “Tớ kéo cậu vào đây là có nguyên do cả!”

  Nguyên do gì cơ chứ, sự tò mò mặc dù đôi lúc thôi thúc tôi phải tiếp tục lắng nghe mấy chuyện vặt vãnh nhưng mà càng lúc thì tôi chỉ muốn thoát khỏi cái không gian quái quỷ này.

  “Này, đừng có làm mấy cái trò tác động vật lý như véo mặt hay vò đầu một cách ngu ngốc như vậy chứ!”

  “Đây là mơ mà! CHỈ LÀ MỘT GIẤC MƠ THÔI MÀ!”

  “Chậc, thật là hết cách với cậu… Tớ cũng chỉ là một bản thể từ cậu mà ra thôi, chẳng phải ma quỷ gì ở đây cả?”

  “Có ma quỷ nào mà lại thừa nhận bản chất của mình đâu chứ?”

  “Sao mà lì quá vậy? Nghe nói tớ nói này, lần này tớ kéo cậu vào đây là có chuyện quan trọng đó!”

  Hai con sói cùng đứng trước mặt nhau nhưng sự khác biệt duy nhất ở đây chỉ có thái độ của hai người, một kẻ hoang mang tột độ, còn kẻ còn lại thì lại bình tĩnh đến đáng sợ.

  Điều quan trọng mà tên Sói với nét mặt vô tư trước mặt tôi muốn truyền đạt là gì vậy?

  Rồi đột ngột kéo tôi vào cái không gian này, cậu ta không phải ma không phải quỷ thì tại sao lại có thể di chuyển tôi vào cái nơi này kia chứ?

  “Thật ra, tớ chính là trực giác của cậu.”

  “Gì? Trực giác gì cơ?”

  “Cái thứ mà người ta gọi là tinh thần hay tri giác đó! Chẳng hiểu sao, bằng một cách nào đó thì tớ lại có thể xuất hiện ở đây và nói chuyện được với cậu.”

  “Hả? Ý cậu là… Cậu cũng chẳng biết vì sao mình xuất hiện luôn hả?”

  “Ừ, có thể nói là vậy. Nhưng mà tớ đã ở bên trong cơ thể của cậu từ rất lâu rồi và lần này bằng một cách thần kỳ nào đó mà tớ có thể đứng ở đây… Để diện kiến cậu đó!”

  Ngay cả tên chủ mưu của cái giấc mơ quái quỷ này cũng chẳng biết vì sao bản thân cậu ta lại xuất hiện thì tôi có thể hỏi được gì chứ?

  Đưa đôi bàn tay lên mặt, vẫn còn chút hơi ấm, có lẽ tôi vẫn chưa thật sự gọi là ngủm nhỉ?

  “Nếu cậu nghĩ đây là mơ thì cậu đã sai mất rồi!”

  “???”

  “Nơi này là bên trong tiềm thức cậu đó!!”

  “Không, không phải… Nhưng mà làm sao cậu lại biết tớ đang nghĩ gì chứ?”

  Dẹp qua mấy cái giấc mơ hay sự quái dị của cái không gian này, bây giờ tôi mới để ý, từ nãy đến giờ tôi vẫn rất kiệm lời nhưng cậu ta lại có thể biết hết được mọi thứ mà tôi đang nghĩ trong đầu.

  “Là do cái thứ mà tớ sắp giao lại cho cậu đấy!”

  “Hả?”

  Tên Sói với vẻ mặt vô tư tiến lại gần tôi một chút rồi ngắm nghía tôi từ trên đầu xuống dưới chân, từ đằng trước ra đằng sau rồi quay về chỗ cũ. Cậu ta đưa một tay lên cằm của mình như đang suy tư điều gì đó rồi nhếch mép cười.

  “Cũng không khác gì mấy nhỉ?”

  “Liếc trái, liếc phải trên người tớ làm gì vậy chứ? Mà cậu không phải nhân cách thứ hai của tớ à?”

  “Đã bảo tớ là trực giác của cậu kia mà! Mà không sao đâu, dù gì thì trông cậu vẫn còn ổn không bị xay xát gì mấy.”

  “Xay xát? Ý cậu là tớ bị thương á? Làm gì có!”

  “Vậy thì vết sẹo trên mũi của cậu là tự có à?”

  “Ờm…”

  “Không cần phải giải thích đâu, cái thứ mà tớ định giao lại cho cậu ấy. Nó đang mách bảo tớ rằng tương lai của cậu sẽ rất trắc trở đó!”

  “???”

  Tương lai.. Trắc trở? Có nói sớm quá không vậy chứ? Tôi chỉ mới có năm tuổi, còn chưa hoàn thành xong mấy lớp mẫu giáo nữa.

  Vậy mà cái tên này lại nói ra một điều vô định còn quá xa vời để hình dung luôn ấy chứ. Nhưng mà với gương mặt bình mặt bình thản đó, tôi nghĩ rằng cậu ta không hề nói dối…

  “Nhưng mà là chuyện gì cơ chứ? Cậu nói rõ hơn được không?”

  “Suỵt, sau này rồi cậu sẽ tự khác biết mà thôi. Còn bây giờ thì tớ sẽ giao cho cậu thứ này, nó gọi là “Năng lực ngoại cảm” một thứ mà hiếm ai có được lắm đó!”

  “Gì? Năng lực gì?”

  “Năng Lực Ngoại Cảm, nghe rõ chưa?”

  “Ý tớ là… Nó làm được gì ấy? Nhưng mà sao lại giao cái thứ đó lại cho tớ, nghe tên thôi là đã thấy nguy hiểm rồi!”

  Tôi phủ định đi cái năng lực mà vốn dĩ tôi cũng đã biết trong người mình tồn tại đã lâu, chỉ là tôi không nghĩ rằng lần này tôi và chính bản thân tôi lại đối diện nhau để nhắc đến cái chủ đề này.

  Tôi luôn có cảm giác như đang đi xuyên qua nội tâm của từng người tôi tiếp xúc vậy, nhưng cũng chỉ là thoáng một chút. Tôi cứ mãi làm lơ về cái năng lực này vì cho rằng chúng không quan trọng.

  Thế mà hôm nay lại có một chuyện kì lạ vô cùng đáng ngờ xảy ra mà còn lại liên quan đến cái năng lực này nữa chứ. Tên Sói đối diện tôi trầm ngâm một lúc rồi buông lỏng cơ mặt ra.

  “Nguy hiểm hay không thì là do cậu quyết định cả chứ…”

  “Tớ á? Vậy chắc là mấy dạng Thấu thị hay Tiên tri gì đó nhỉ?”

  “Hả? Đừng có để cao bản thân mình quá. Năng lực của cậu chỉ dừng ở mức nhìn thấu tâm can thôi… Nhưng mà còn phải làm nhiều thứ lắm.”

  Nhìn thấu tâm can ư? Là loại năng lực giúp cho bản thân có thể nhìn thấu được suy nghĩ của người khác thông qua cử chỉ hay gương mặt của họ sao?

  Mà tính ra thì tôi cũng cảm nhận được một chút gì đó từ cái sự đặc biệt này, việc nhìn thấu thì có vẻ tôi không thể hoàn toàn thấy được suy nghĩ của họ mà chỉ thoáng qua được vài phần.

  Vấn đề ở đây là chính thứ năng lực này cũng làm cho tôi cảm thấy ghê sợ bản thân mình, khác gì một con quái vật đâu chứ.

  “Lo lắng rằng bản thân cậu sẽ bị coi là kẻ lập dị à?”

  “!!!”

  “Hừm… Có là kẻ lập dị thì cũng phải là kẻ lập dị tốt tính đi nhé! Thứ năng lực này không chỉ giúp cho một mình cậu đâu!”

  “Ý cậu là?”

  “Thứ năng lực này không phải tự nhiên mà tìm đến cậu, hãy dùng nó để làm điều mà cậu nên làm!”

  Điều mà tôi nên làm… Là cái gì chứ? Hiện tại trong đầu tôi cũng chẳng có một chút kiến thức gì về việc sử dụng cái năng lực này kia mà…

  “Thời gian không còn nhiều nữa, tớ phải quay trở về hình dạng trước kia thôi.”

  “Khoan đã, hình dạng trước kia?”

  “Là trực giác đó! Đừng lo lắng, chúng ta còn gặp lại nhau mà… Trừ khi cậu bị chết não thôi, Haha!”

  Cậu Sói trước mặt tôi mặt không hề biến sắc, chỉ ngẩng mặt nhìn lên phía trên của cậu một lúc rồi nhắm nghiền mắt, tan biến dần trong thứ sương mù mờ ảo.

  “Nhưng mà tại sao tớ lại cần thứ năng lực này chứ…”

  Tôi dường như cảm nhận được sự sụp đổ của nơi nào đó quanh đây, có lẽ câu chuyện này sắp kết thúc rồi sao?

  “Khoan… Đã… Tớ phải làm gì đây? Cậu nói cho tớ biết vì sao thứ năng lực này lại đến với tớ chứ? Đợi đ….”

  “...”

  ~~~~~

  Không gian ấy như tan vào trong khoảng không vô định khi tôi cố gắng cất tiếng gọi hình bóng ấy. Tất cả đang dần biến mất, nhưng rõ ràng như cậu ta nói… Đây không hẳn là một giấc mơ… Mà chính là tôi đã bước vào trong tiềm thức của mình… Tại sao… Lại là vào lúc này…

  “Fuyu-kun!”

  “Thằng này nó thích ngủ ngoài đây hả bây?”

  “FUYU-KUN!”

  Cảm giác như bị ai đó lay chuyển, tôi cố ngẩng đầu dậy rồi dùng tay dụi đi đôi mắt của mình.

  “Ơ… Hở?? Chuyện gì vậy?”

  “Làm sợ chết khiếp đi được, cứ tưởng cậu chết rồi đấy!”

  Giọng nói quen thuộc cất lên bỗng kéo tôi về thực tại một cách nhanh chóng, trong phút chốc tôi đã trở lại nơi mà tôi thuộc về. Có vẻ như có người đang mắng nhiếc tôi thì phải.

  Ngồi bật dậy một cách dứt khoát, tôi đảo mắt nhìn quanh mình. Hóa ra đó cũng chỉ là một giấc ngủ mà thôi. Chẳng hiểu bằng cách nào mà tôi lại gục đầu mình trên một chiếc bàn ở ngoài sân rồi thiếp đi mà chẳng hề hay biết.

  Ở trên chiếc bàn còn một đống lá bài đang nằm ngổn ngang và lộn xộn chưa được sắp xếp, dường như chúng đang được dùng cho một ván bài đang dở dang nào đó.

  “Fuyu-kun à, bọn tớ mới vào trong để lấy một chút đồ ăn nhẹ thì cậu lại lăn ra đó mà nằm ngủ một cách vô tư như vậy à? Thiệt là biết lợi dụng thời cơ quá đi! Tớ cứ tưởng lúc nãy cậu đã ngủ đủ giấc rồi chứ?”

  “Ơ, tự nhiên lại mắng tớ vậy? Nhưng mà tớ đã ngủ trong bao lâu rồi Aki?

  Đám trẻ ranh ấy đang bao quanh tôi như một thứ vừa mới từ trên trời rớt xuống. Nhìn gương mặt từng đứa, tôi cá chắc là bọn nó cũng hơi lo lắng khi thấy có cái xác nằm phơi thây ra ở ngoài sân trong khi đám còn lại thì nằm ăn trong lớp.

  “Chắc tầm gần nửa tiếng ấy chứ, lúc nãy bọn tôi còn phải ngồi bên trong đó để ăn phụ mấy đứa bỏ mứa nữa kia mà…”

  “Phải đó, nằm ngoài này lâu như vậy, nếu cậu mà bị gì thì chắc cả bọn này cũng chẳng biết giải quyết như nào đâu!”

  Ôi trời, tôi không thể tin được là mình đã ngủ lâu tới như vậy. Tầm nửa tiếng cơ á tôi cứ tưởng là mình đã chìm vào trong giấc ngủ vào lúc ban trưa thì bây giờ ít nhất tôi cũng chỉ nằm tiếp khoảng 5 phút thôi nhưng thực sự là nó lâu hơn tôi tưởng.

  “Tớ cứ nghĩ là cậu không biết cách để chơi mấy bộ bài trái cây này nên mới ngồi ở ngoài đây ngẫm nghĩ các thứ chứ! Ai ngờ cậu lại chọn cho mình một giấc ngủ mà chẳng ai hay, cậu đúng là đồ ranh mãnh đó?

  “Ơ tớ không có ý đó đâu mà Aki, nhưng mà ngủ cũng đâu có gì xấu đâu?”

  “NHƯNG MÀ KHÔNG PHẢI Ở NGOÀI NÀY!”

  Nghe tiếng cáu gắt từ cô mèo trắng với ánh mắt màu tựa hoa tử đinh hương vô cùng kiên định, tôi cảm thấy có lỗi đôi chút.

  Đưa một tay về phía sau đầu, rồi gãi chúng để quên đi các tình huống hiện tại. Trước mặt bao đứa khác mà bị quát như này, ngại chết đi được.

  “Thôi bỏ đi, cậu bỏ mất bữa ăn nhẹ thì chắc giờ cũng cảm thấy hơi đói bụng rồi đúng không? Đây cầm lấy tớ giữ cho cậu đấy biết cậu thích ăn táo nên tớ dành cho cậu hai quả nè.”

  Nhỏ mèo trắng này thường thay đổi thái độ một cách nhanh chóng và lần này cũng chẳng ngoại lệ. Chìa tay đưa cho tôi thứ quả màu đỏ ra trước mặt rồi thu về để vân vê cái đuôi tóc đen của mình như thường lệ.

  “Hôm nay… Ăn táo á? Nhưng mà tớ có thừa nhận rằng mình thích ăn táo bao giờ đâu?

  “Không có à? Thế mà tớ cứ thấy cái mặt cậu khi uống nước ép táo lại hớn hở một cách vô tư đến vậy, cứ tưởng rằng cậu thích lắm chứ?”

  “Liên quan gì? Đó là nước ép táo mà, có phải táo nguyên trái như này đâu chứ!”

  “Muốn có nước ép thì phải có quả, quá táo ấy! Hiểu không? Uống nước thì nhớ nguồn, ăn quả thì phải nhớ kẻ trồng cây!”

  “Nói cái gì thế, bộ cậu bị hâm à?”

  “Thế bây giờ tôi hỏi cậu, CÓ ĂN HAY KHÔNG ĐỪNG CÓ VÒNG VO VỚI BÀ!”

  “Rồi rồi, con ăn là được chứ gì? Con cảm ơn mẹ nhiều ạ!”

  Nhỏ mèo trắng đứng trước mặt tôi mà cứ nở ra một nụ cười khúc khích cứ tưởng như rằng không ai nghe thấy, vậy mà cái đám bên cạnh cũng tự nhiên ở đâu ra mà cười phụ thêm và cho cái màn kịch này.

  Thực sự mà nói thì tôi vẫn còn đang khá là đau đầu về cái tình huống lúc nãy.

  Cái tình huống mà bị cuốn vào trong tiềm thứ rồi phải gặp cái người mà giống hệt với mình ấy… Cứ như là một trò đùa của ai đó đang bày ra vậy… Nhưng mà cảm giác đó chân thực đến nỗi tôi không nghĩ rằng đó là ảo giá và hình như ở bên trong người của tôi đã có thứ gì đó đang thay đổi.

  “Ê mà, hình như bữa nay là thứ sáu đấy lát nữa lại có mấy cái bàn phát kẹo thú vị để cho coi!”

  “Tuần này dường như không ai bị la mắng hay là vi phạm bất cứ thứ gì nhỉ vậy thì chắc trường sẽ sạt nghiệp vì phải mua kẹo phát cho mấy đứa tụi mình mất, Hehe!”

  “Đó là vấn đề của trường còn tớ thì chỉ muốn ăn kẹo mà thôi.”

  Nhỏ mèo trắng với cái đám trước mặt tôi ấy thế mà lại chuyển chủ đề một cách nhanh chóng kỳ lạ.

  Tính ra thì con nhỏ này nó cũng kết bạn cũng nhanh thiệt chứ đã thế lại là còn cái đám mà hay chọc ghẹo và cô lập cậu ta nữa…

  Sao tự nhiên tôi thấy nhỏ Mèo này với thằng Hổ kia lại y chang nhau vậy chứ. Làm cái giống gì mà lại có thể kết bạn cách kỳ lạ và mau lẹ đến như vậy.

  Tôi đoán rằng việc chơi với những người đã từng chà đạp và làm tổn thương mình hẳn là xu hướng mới của việc kết bạn rồi… Cứ nghĩ thôi là tôi cảm thấy sởn hết da gà rồi… Làm bạn với kẻ thù của mình, nghe cứ vô lý kiểu gì ấy.

  “Tới rồi, tới rồi!”

  Âm thanh vang lên từ phía cái lớp học quen thuộc, một cậu chuột đang chạy về phía bên này, trên tay đang cầm đầy những chiếc túi kẹo đầy màu sắc. Nhìn được thứ ở trên tay cậu ta, cả đám như vỡ trận mà chạy lại để chọn cho mình những túi kẹo ngon nhất.

  “Có quá trời luôn nè, đủ màu đủ vị luôn!”

  “Ủa mà cô đâu? Sao cậu lại đem kẹo ra đây vậy?”

  “Mấy bạn trong lớp đang được cô phát cả rồi nên cô mới bảo tớ đem ra đây cho mấy cậu đấy!”

  “Chậc, nhiều như này chắc ăn hư hết cả răng mất!”

  “Đó là vì tuần nay ai cũng là bé ngoan cả mà!”

  Ngồi bần thần trên hàng ghế tôi vẫn cạp mấy miếng táo mặc cho cái đám trước mặt tôi đang chia nhau cái đống kẹo đủ màu. Kiểu này chắc cũng sẽ có đứa bị đau bụng cho mà coi…

  Hương vị của những thứ quả đỏ mọng này cũng khiến cho tôi cảm thấy tỉnh hơn một chút. Nhìn qua cô mèo đang cầm trên tay vài cái túi nhỏ, cậu ta cẩn thận đong đếm rồi bỏ từng viên vào những chiếc túi ấy.

  Có vẻ nhận ra tôi đang ngồi không chẳng làm gì cả, cậu ta nhếch mép lên rồi cười nói.

  “Sợ bị sún răng nên không ăn kẹo à? Fuyu-kun~”

  “Đang bận nhai cái thứ mà cậu cho tớ đây… Nhưng mà cậu bỏ mấy viên kẹo đó ra túi riêng làm gì vậy? Định tặng cho ai à?”

  “À, phần này là cho ba của tớ, phần này… Cũng là cho ba của tớ luôn!”

  “Hả? Ba của cậu mà ăn tới hai phần lận á?”

  “À… Ừ thì… Người lớn thì phải ăn nhiều hơn chứ, đúng không nè? Hihi!”

  Hừm, nghe thì có vẻ có lý đó, nhưng mà số kẹo mà cậu ta cho vào hai cái túi kia cộng lại thì cũng gần bảy tám phần của cái túi kẹo ban đầu mất rồi.

  Người lớn mà lại tranh kẹo của con nít sao, lạ thật đấy nhỉ. Nhắc mới nhớ, tôi cũng phải đi lấy cái túi kẹo của mình. Trong cái đống kẹo giờ cũng chỉ lại một túi, trên ấy ghi tên của tôi “Trung Đông” hẳn đây là của tôi rồi… Vẫn là nho và cà phê nhỉ?

  “Aki, cậu còn cái túi nhỏ nào không? Tớ cũng muốn xớt qua vài cái để cho người khác nữa”

  “À, có chứ!”

  Vừa nói dứt lời, cậu ta liền chạy về phía lớp để lấy thứ gì đó, còn tôi vẫn ngồi lại trên hàng ghế dài mà xử hết số thứ quả màu đỏ còn lại đang cầm trên tay.

  Giữa táo với kẹo thì thật khó né tránh cái sự hấp dẫn của cái thứ nhiều màu kia đối với một đứa trẻ. Cả hai thứ này thì tôi đều xử được hết nhưng mà nếu cả hai kết hợp lại thì chắc cũng không kém phần ngon miệng đâu nhỉ?

  Cái đám trẻ ranh ban nãy cũng dần dần đi về chia nhau ra mỗi đứa một góc để nhâm nhi những thứ đủ màu vừa được ban.

  Kế bên mỗi đứa là những chiếc cặp cũng với đủ thứ màu sắc và hình ảnh khác nhau, có lẽ cũng đã sắp đến giờ tan học rồi. Chắc tôi cũng nên đi sửa soạn cặp sách lại của mình, kẻo lát nữa quên mất thì toi đời.

  Dựng cả người đứng dậy, tôi dùng hai tay để phủi đi chút bụi còn dính ở hai bên vai, rồi đến dưới hai bên hông tới ống quần. Không quên cầm theo cái túi kẹo nho và cà phê ấy, tôi từ từ tiến về phía lớp.

  Với cái thời điểm cuối tuần này, nhiều đứa nhóc lại có luồng năng lượng vô cùng bùng nổ. Hết đứa này hét tới đứa kia la, cả trường trong ba khối mầm, chồi, lá thì cái khối của tôi lúc nào cũng ồn không nhất thì cũng nhì.

  “Ê coi chừng!”

  “!!!”

  Ôi lạy thật luôn ấy! Hên cho tôi là cũng vừa kịp né cái thứ mới bay một vèo qua. Sợ chết đi được.

  “Hên quá, anh ấy né được rồi…”

  “Hả?”

  Là một quả bóng nhựa khá nhỏ, nhưng với cái lực ném khi nãy thì chắc chắn rằng nó cũng gây ra sát thương cũng không ít đâu.

  Tôi quay sang nhìn thì đám nhóc khi nãy cũng chỉ vội lấy lại trái bóng rồi gật đầu xin lỗi mà chạy ra chỗ khác.

  Cái thứ ấy nhanh đến độ khi tôi nghe thấy có người bảo tôi cẩn thận thì ngay lập tức cúi người xuống một cách không hề do dự. Từ khi nào mà tôi lại có thể phản ứng nhanh tới như vậy?

  Chưa kịp hoàn hồn lại tình huống lúc nãy, bỗng một bàn tay đặt lên vai tôi một cách nhẹ nhàng. Bất giác do bị chạm vào, tai của tôi bắt đầu dựng đứng cả lên.

  “Đông à, em vào lấy cặp đúng không?”

  Tôi quay người lại nhìn, hóa ra là cô giáo lớp tôi, vẫn trong bộ đồ bảo mẫu thường ngày, cô khẽ cúi người xuống rồi hỏi han tôi đôi chút.

  “Sao vậy? Em không khỏe chỗ nào à? Khi nãy cô nghe bạn Thu nói em ngủ gục ở ngoài sân, có đúng vậy không?”

  “Dạ chắc do em hơi mệt, Haha!”

  “Bạn ấy cứ thích làm mấy chuyện ngộ nghĩnh lắm cô ơi!”

  “Nói gì vậy?”

  Aki xuất hiện bất thình lình từ phía sau lưng tôi, trên tay cậu ta đang cầm vài chiếc túi nhỏ như đã nói. Nhìn thấy cô giáo đang nhìn mình, cậu lại bắt đầu vuốt cái đuôi tóc của mình như mọi khi.

  Con nhỏ này, cứ mỗi lần tay chân ở không thì lại vân vê cái đuôi tóc của mình, không lẽ là đang tỏ ra mình là tiểu thư nhu mì, hiền thục à? Nghe mà tôi cũng thấy rợn rợn rồi đấy.

  “Vậy thì em phải vào trong lớp để nằm nghỉ chứ… Mà cặp của em này, cũng sắp đến giờ tan học rồi nên bây giờ cô đi dọn dẹp lớp đây. Mấy đứa cứ ra sân chơi một tí rồi đợi ba mẹ đi nhé!”

  “Dạ vâng ạ!”

  Nói rồi, cô giáo của bọn tôi cũng quay lưng, bước vào lại trong lớp. Đám nhóc trong lớp cứ thế mà ùa ra khắp cả sân trường, càng ngày càng đông đúc.

  Aki tiến gần lại rồi đưa cho tôi hai cái túi nhỏ mà cậu đã tìm kiếm khi nãy. Đuôi cậu cong cong, cứ quơ qua lại như kiểu tự đắc khi giúp đỡ được cho ai đó vậy.

  “Đây, cứ dành phần kẹo của cậu cho cậu Hổ đi nhá!”

  “Gì cơ? Thằng Việt á?”

  “Ừa, thế không phải cậu định để dành phần cho cậu ấy à?”

  “Ừ thì cũng có… Dù sao cậu ấy cũng không có đi học…”

  “Hửm? Tớ nghĩ là… Nếu cậu ấy có đi học thì cũng sẽ chia kẹo của mình cho cậu mà thôi!”

  Con nhỏ này nói cái gì vậy chứ… Cậu ta ăn một lúc ba chén cơm, hai đĩa thịt, một nồi canh, ba quả trứng còn lên tiếng bảo là đói thì tôi không chắc cái điều mà cậu nói nó thành sự thật đâu Aki à.

  “Fuyu-kun ra chỗ cũ nào~”

  “Hở? Là gần cổng ấy hả?

  Khẽ gật đầu, Aki quay lưng đi về phía nơi mà bọn tôi gọi là chỗ cũ ấy. Hẳn là vậy vì giữa bọn tôi đã hứa với nhau vào mỗi thứ sáu sẽ ra đấy để ngồi đợi ba mẹ đến rước, nhưng còn là vì một lý do khác nữa cơ.

  Nhanh chóng xớt túi kẹo ra thành những chiếc túi nhỏ hơn rồi bỏ vào cặp, tôi cũng mau chóng đi đến nơi đã hẹn. Giữa sân trường mọi thứ đúng thật là như một cái nhà trẻ không có trật tự, giờ thì cả đám trẻ từ mấy cái lớp kế bên cũng bắt đầu ào ào ra như lũ kiến vỡ tổ. Nhìn thôi là tôi cũng muốn né khỏi đám này mười phân mất rồi.

  Nghĩ lại cái tình huống mới nãy, không hiểu vì sao tôi lại có thể né tránh cái thứ bay với tốc độ cực kì nhanh đó một cách dễ dàng tới như vậy.

  Là phản xạ của loài sói? Hay do tôi đang dần lớn lên nên khả năng phản ứng cũng từ đó mà tăng theo sao? Không lẽ… Là do cái năng lực đó? Không đâu, nhất định không phải. Nghĩ lại thì đúng là hoang đường mà, ai mà lại tin ba mấy cái chuyện đó kia chứ…

  “Fuyu-kun, ở đằng này!”

  Aki đứng ở phía gần cánh cổng ấy, vừa giơ một tay thật cao vừa gọi cái tên mà cậu đặt cho tôi. Dường như vị khách mà chúng tôi chờ đợi cả tuần cũng đã đến được nơi này.

  “Ừm, tớ tới rồi!”

  “Hihi! Vậy thì không uổng công chờ đợi cả tuần nhỉ?”

  “Hai cậu… Chờ tớ cả tuần à?”

  Vị khách hôm nay có phần gần gũi, cũng có phần mới lạ, với cái bờm đặc trưng và bộ lông nâu vẫn y như hôm nào, cậu ngựa hôm đó mà chúng tôi gặp đang đứng trước mặt hai đứa bọn tôi với cử chỉ vô cùng thân thiện.

  Mặc dù không phải là lần đầu gặp, nhưng bên ngoài cậu vẫn còn có vẻ gì đó e dè và ngại ngùng. Hôm nay cậu cũng cầm xấp giấy để bán như lúc trước, chỉ có một mình cậu trong bộ áo trắng và chiếc quần ngắn đen hơi ngả xanh đậm tựa như đồng phục của học sinh cấp một.

  “Cả tuần mà được như này thì cũng thật là đáng để mong chờ mà!”

  “Hôm nay, cậu đến chơi với bọn tớ à?”

  “À ừ, mẹ tớ bảo là tớ cũng nên nghỉ bán vài hôm để kiếm bạn mà chơi.”

  Cậu ngựa nhìn bọn tôi với một bên mắt, mái tóc dài cậu che gần hết cả nửa khuôn mặt của mình. Nhưng tôi vẫn thấy được ánh mắt với màu sắc xanh ngọc tựa đại dương mà cậu ẩn giấu.

  Cậu cũng là người thuộc chủng loài ngựa đầu tiên mà tôi thấy, lại còn gần bằng cỡ tuổi của bọn tôi nữa cơ chứ. Người ta thường ví loài ngựa như những chàng hiệp sĩ không bao giờ khuất phục trước kẻ thù, không biết lớn lên thì cậu sẽ khôi ngô, tuấn tú đến cỡ nào.

  “Fuyu-kun à, cậu đang nhìn cái gì vậy?”

  “Hở? Có nhìn gì đâu chứ!”

  “Fuyu? Đó là tên của cậu à?”

  “À không phải đâu, tớ tên Đông, Trần Trung Đông. Nhỏ này gọi tớ theo biệt danh mà cậu ta đặt ấy mà.”

  “Ấy, đó cũng là tên của cậu mà, chỉ có điều là dịch sang ngôn ngữ khác mà thôi. Còn tớ tên là Hồ Như Thu, cậu gọi tớ hai tiếng A-ki là được rồi.”

  Cậu ngựa ấy có vẻ hơi bối rối, đưa tay lên gãi một bên má của mình.

  “A-ki? Vậy cậu là người Nhật Bản hả?”

  “Gì? Cậu biết Aki là tên trong tiếng Nhật cơ á?”

  “Ừm, tớ thường hay long ngong ngoài đường nên nghe cách phát âm nên tớ đoán vậy thôi”

  Nhỏ mèo đứng khoanh tay với dáng vẻ vô cùng hào hứng khi lần đầu tiên có người biết cậu ta đến từ Nhật Bản ngay từ cái tên. Thật sự mà nói thì cái tên này đọc thì dễ thuộc, gọi thì dễ nhớ, nhưng mà nếu thêm một chữ “Ki” vào đằng sau thì nó đã thành một từ vô cùng bắt tay với mấy đứa nhóc ở Việt Nam. Có vẻ hàm ý cũng chẳng có gì tốt đẹp mấy.

  “Thấy chưa Fuyu-kun, cậu ấy còn biết tớ tới từ Xứ sở hoa anh đào chỉ bằng cái tên thôi ấy!”

  “Chà… Vậy thì dễ đoán quá nhỉ? Chẳng còn gì đặc biệt nữa~”

  “Cậu nói gì đấy hả? Baka!”

  “Tên của cậu còn gắn được thêm một chữ “Ki” ở đằng sau nữa, đúng không nè~”

  “FUYU-KUN! CẬU LÀ CÁI ĐỒ HÁCH DỊCH!!!!”

  Thiệt tình, tự nhiên tôi cao hứng quá làm lỡ lời mất rồi, đứng đây mà la hét thì kiểu gì cũng có người tới xích cổ cậu đi cho coi. Đã vậy còn ở trước mặt của khách nữa chứ, đúng là quê quá đi mất.

  Không để ý thì, cậu Ngựa với đôi mắt ẩn sâu vào trong mái tóc đang hí hửng cười từ lúc bao giờ, xem ra cũng đáng để cho con nhỏ mèo này đội quần vài lần để người khác có những phút giây giải trí sảng khoái nhỉ?

  “Thôi đi mẹ ơi, khách cười kìa.”

  “Hừ, đồ hách dịch Fuyu-kun… Mà nè còn cậu tên gì á? Ít nhiều gì cũng cho tụi tớ biết để dễ xưng hô đi, chứ ở đó mà cười hả?”

  “À à, hai cậu gọi tớ là Thường Hải là được rồi”

  “Hở? Vậy còn họ của cậu?”

  “Tớ… Không có họ, chỉ có hai chữ trong tên thôi á.”

  “Hửm?”

  Nhỏ mèo quay sang nhìn tôi kiểu “Có vụ này nữa hả?”, tôi nháy mắt ra hiệu cho cậu ta sớm bớt lời trước khi làm người khác rối ren.

  “À à, tên có hai chữ cũng hơi hiếm ấy nhỉ? nhưng mà dù sao tớ cũng gặp nhiều người chỉ có hai chữ trong tên rồi mà”

  “Thật à?”

  “Thật á, đúng không Fuyu-kun?”

  “Nhỏ này nó nói dóc đó, cậu đừng có tin.”

  “FUYU-KUN CẬU BỊ HÂM À?”

  Dường như cậu ta bắt nhịp cũng nhanh đấy, liền bắt đầu đổi chủ đề sang vài thứ vặt vãnh khác. Nhưng mà vẫn nên để cho vị khách của bọn tôi giải trí một chút đi chứ không lại sợ hãi bỏ chạy mất như lần trước thì buồn lắm.

  “Haha! Hai cậu thân với nhau thật đó!”

  “Thân chứ sao không, nhỏ này ăn dưa leo giỏi lắm nè.”

  “NÈ NÓI CÁI GÌ VẬY?”

  “Ây da, đau đau đau!”

  Chết tiệt, tôi đụng nhầm vào ổ kiến lửa mất rồi. Nhỏ mèo ấy sau khi bị tôi dè bỉu liền đá cho tôi một cái vào chân, nhưng mà tính ra thì tôi nghĩ người đau hơn là bả chứ không phải tôi.

  “Chết tiệt, Fuyu-kun cậu nhét xi măng vào chân à?”

  “Điên vừa thôi con mắm này…”

  “Haizz, không nhắc tới chuyện này nữa, tụi mình vào bên trong chơi đí!”

  “Tớ vào được á?”

  Cậu ngựa với bộ lông nâu ấy dường như vẫn còn khá e dè về việc tham gia với chúng tôi ở bên trong khuôn viên trường. Nở một nụ cười hơi gượng, cậu đưa mắt nhìn sang chỗ khác.

  “Hai cậu cứ chơi đi, tớ ngồi ở ngoài xem cũng được…”

  “Nói cái gì vậy? Vào chơi tới bến luôn nào!”

  Vừa nói nhỏ mèo cứ liên tục đẩy người của cậu ngựa vào phía cổng trường, rồi từ từ, vào sâu bên trong. Cho đến khi xung quanh cậu ấy chỉ còn là những thứ âm thanh vô cùng huyên náo từ những đám trẻ đồng chang lứa.

  “Cứ chơi thỏa thích đi, cũng sắp đến giờ tan học rồi nên cũng chẳng ai cấm cậu vào đâu… Mà giờ tớ đặt cho cậu cái tên khác nhá!”

  “Tên… Khác?”

  Ái chà, tôi quên mất cái nghi thức của con nhỏ này, cứ mỗi lần kết được bạn mới là nhỏ này cứ ví mình như là thần linh trên trời xuống để ban tên mới cho người ta vậy.

  Giờ trong lớp tôi dường như đứa nào cũng có một cái tên tiếng Nhật cả, khéo cả bọn còn biết nói tôi là Baka theo Aki luôn ấy chứ.

  “Ừm… Vậy tớ sẽ gọi cậu là Umi, Umi-kun!”

  “Umi?”

  “Để đoán nhé… Hải có nghĩa là biển… Vậy thì chắc Umi có nghĩa là biển trong tiếng Nhật?”

  “Fuyu-kun thông minh đột xuất ấy nhỉ~”

  “Ôi giời ba mấy cái này~”

  “Ừm, lần đầu tớ được bạn bè đặt tên khác… Cũng hơi lạ một chút, nếu là Umi thì Umi vậy”

  Cậu ngựa ấy cũng chẳng để ý gì đến mấy cái tiểu tiết này cả, ậm ừ một lúc rồi gương mặt ấy cũng vui vẻ hớn hở mà theo Aki đi vào phía bên trong để chơi với mấy đứa nhóc kia. Giá như cuộc đời này có thể nhẹ nhàng với cậu một chút như vậy mãi nhỉ?

  Vốn dĩ khó có ai mà mãn nguyện được với cuộc sống hiện tại của mình. Đôi lúc người thích ở một mình như tôi cũng cảm thấy chán ghét cái sự cô đơn trong những gian phòng hẹp kín. Cũng có lúc tôi cũng chẳng thể nào hòa nhập nổi với cái môi trường lúc nào cũng có tiếng xì xầm, cãi cọ qua lại.

  Làm thế nào mà… Một đứa nhóc năm tuổi như tôi lại có thể nhận thức được mấy chuyện này kia chứ… Có lẽ là do tôi đã quen với chúng mất rồi.

  Những đứa trẻ ấy có lẽ cũng phải trải qua những chuyện mà chúng chẳng hề muốn gặp phải. Có người sẽ bị cô lập bị sự khác biệt như Aki, có người luôn bị đem ra làm trò tiêu khiển như thằng Việt và cũng có những đứa trẻ phải ra đời sớm như Hải… Giá như cuộc sống này đơn giản hơn với bọn tôi một chút thì hay biết mấy…

  Còn thứ năng lực này… Tại sao lại đến với tôi chứ? Cơ mà tôi cũng chẳng biết nó có thật hay không nữa. Cứ bán tin bán nghi vào cái sự tồn tại vô định từ lời khẳng định của kẻ nằm trong tiềm thức tôi.

  Đúng là quái dị… Một con sói như tôi nếu như được ban phát cho cái năng lực này chẳng phải càng khiến cho tôi khác biệt và lập dị sao chứ… Cứ như là… Một con quái vật thật sự vậy…

  “Fuyu-kun, cậu làm gì mà đứng thẫn thờ vậy?”

  “Tớ đang suy nghĩ vài chuyện thôi, mà cậu không chơi nữa sao Aki?”

  “Umi nhanh quá, mới có một chút đã tóm được tớ rồi, trò rượt đuổi này tớ thua toàn tập nên bị loại mất tiêu!”

  “Cậu có nghĩ rằng cậu ấy đang bị chăn dắt không?”

  “Chăn dắt? Ý cậu là… Bị ép phải đi bán ấy hả?”

  “Ừm, kiểu như vậy ấy.”

  Gương mặt của Aki bắt đầu chuyển sang trạng thái đăm chiêu, cậu liếc qua nhìn cậu Ngựa ấy một lúc, tay vẫn vân vê chiếc đuôi tóc, dường như cậu đang thở dài ư?

  “Tớ nghĩ là không đâu… Quần áo hôm nay của cậu ấy… Gọn gàng, ngăn nắp nên chắc là đã được cho phép rồi mà.”

  “...”

  “Nhưng mà nếu thật sự là vậy thì… Hi vọng hoàn cảnh của cậu ấy khấm khá hơn một chút…”

  “Không phải đứa trẻ nào cũng có cuộc sống trọn vẹn nhỉ?”

  “Ừm… Tớ nghĩ mỗi người đều có cuộc sống riêng cả… Thậm chí có vài người rất khác biệt so với những người còn lại luôn cơ!”

  “...”

  Aki nói đúng, có lẽ ngoài kia vẫn còn nhiều đứa trẻ phải sống trong cảnh khó khăn mà bọn tôi còn chưa dám nghĩ đến. Sỡ dĩ bọn trẻ không thể lựa chọn được rằng mình sẽ sinh ra ở đâu, hình hài như thế nào mà chỉ có thể phó mặc cho số phận đưa đẩy… Vậy mà ngay bản thân tôi đây.. Mà cũng dám bảo cuộc sống của tôi là không trọn vẹn ư?

  [“Lo lắng rằng bản thân cậu sẽ bị coi là kẻ lập dị à?”]

  Lập dị ư? Cảm giác bị cô lập… Chắc tôi cũng quen dần thôi mà… Dù gì thì đây cũng chẳng phải lần đầu…

  [“Nè, cậu không ăn thịt người khác đấy chứ?”]

  [“Nhìn cậu ta đáng sợ thiệt đó!”]

  Đáng sợ ư…

  [“Biến ra chỗ khác đi đồ quái vật!”]

  Quả đúng là vậy thật…

  “Nè Aki, cậu… Có nghĩ tớ là một con quái vật không?”

  “Hả?”

  “...”

  Cô mèo trắng vừa nghe xong câu hỏi tôi thì hai tai cậu ta liền vểnh lên như thể vừa nghe được một câu không nên thốt ra từ miệng của tôi vậy. Cô lấy hai tay bụm miệng lại rồi cười phá lên.

  “Ahaha! Cậu nói cái gì vậy chứ Fuyu-kun.”

  “Nè nghiêm túc đó!”

  “Ôi trời! Đừng có tưởng trên mũi mình có vài ba vết sẹo xong lại tự nhận mình là quái vật ấy nhé!”

  “Vấn đề không phải là ở mấy vết sẹo đâu chị hai!”

  “Ừm… Nếu là về việc cậu loài Sói thì…”

  “...”

  Aki đưa tay để lên cằm ngẫm nghĩ một lúc. Mắt cô đôi lúc lại hướng về phía cậu Ngựa đang mải chơi đùa ở đằng kia, lúc thì lại hướng về cô giáo của lớp đang dọn dẹp vệ sinh… Nhưng cho dù nhìn gì chăng nữa, cuối cùng hai tay của cô vẫn đưa về trên chiếc đuôi tóc ấy.

  “Nó chả sao cả!”

  “Hả?”

  “Fuyu-kun à, cậu có bao giờ nghe câu chuyện kể về Tuyết nữ chưa?”

  “Ừm, chưa bao giờ.”

  Tuyết nữ, cái tên này nghe thật lạ, nếu là truyện cổ tích thì tôi cũng chẳng quan tâm nhiều đến chúng nhiều lắm, thường thì thời gian rảnh tôi sẽ lên mạng để lướt game hoặc đọc mấy cái quyển truyện tranh ở trong phòng thôi.

  “Tuyết nữ là một Yokai trong dân gian Nhật Bản đó!”

  “Yokai?”

  “Là Yêu Quái.”

  “Ý cậu… Là giống mấy con ma ấy hở?”

  “Ừ, đại loại như vậy.”

  Nhỏ này, có ý gì đây? Định hù tôi bằng mấy mẩu truyện ma con nít ấy hả? Tôi đây không sợ đâu nhé! Dù sao thì trời vẫn còn sáng mà, chắc không có con ma nào lại xuất hiện vào ban ngày đâu nhỉ? Hehe…

  “Theo dân gian kể lại, Tuyết Nữ hay với tên Yuki-Onna, được miêu tả là một yêu quái có sắc đẹp tuyệt trần.”

  “Ừm ừm.”

  “Đôi mắt của nàng ta có thể mang đến nỗi kinh hoàng cho những ai không may đi lạc trong núi giữa những đêm mùa đông.”

  “Rồi sao nữa?”

  “Ngay từ thời khắc họ gặp cô ta, bọn họ đã bị hút hồn và bị giá rét làm đông cứng… Tới chết!”

  Chà, quá là đáng sợ luôn, cậu ta đang kể cho tôi nghe về truyền thuyết của một con yêu quái hay bắt người khác để ăn thịt giữa mùa đông lạnh giá, trong khi ở đây tới tháng 12 còn chẳng lấy được một hạt tuyết.

  Không biết tôi có nên giả vờ sợ hãi để cho cậu ta bớt quê hay không nữa.

  “Và thế họ gọi cổ là một con Yêu quái tàn nhẫn… Một linh hồn luôn thích sát hại người khác”

  “...”

  “Nhưng mà… Đó cũng chỉ là ở trong những giai thoại phổ biến mà thôi.”

  “...”

  “Ngoài những câu chuyện rùng rợn về Tuyết nữ thì vẫn có những giai thoại khác nữa.”

  Sao cơ? Yêu quái ngoài mấy cái câu chuyện kể rùng rợn để hù con nít thì con có giai thoại khác nữa cơ à? Chắc là liên quan đến mấy cái tình yêu, tình cảm tay ba, tay bốn vớ vẩn rồi uất hận tức tưởi xong biến thành yêu quái chứ gì.

  “Hừm… Giai thoại ấy kể về việc Tuyết nữ là một linh hồn chuyên chỉ đường cho những người bị lạc trong núi đấy Fuyu-kun.”

  “Hả?”

  “Cũng có những câu chuyện nói về việc cô ấy là người giúp làm tan đi những cơn bão tuyết để người dân tìm được đường về nhà…”

  “...”

  Tôi có nghe lầm không vậy? Yêu quái… Mà giúp con người á? Có hợp lý không vậy?

  “Cho nên là…”

  Aki khi này cũng chẳng vân vê cái đuôi tóc nữa mà chỉ nhìn về phía những đứa trẻ đang chơi đùa. Trong đám ấy có những đứa từng cô lập và nặng nhẹ với cậu… Cũng có những đứa buông những lời không hay với tôi.

  “Tớ nghĩ cho dù cậu là một con Sói thì cũng không có nghĩa cậu là quái vật đâu Fuyu-kun à.”

  “...”

  “Nếu một Yêu quái như Tuyết Nữ còn có phiên bản thân thiện và dịu dàng, thì loài sói cũng sẽ có người tốt tính và ấm áp như Fuyu-kun ấy mà.”

  “Thật… Sao? Nhưng mà cậu nghĩ như vậy từ khi nào?”

  “Ừm, chắc là từ lúc cậu bắt chuyện với tớ ấy! Chẳng ai chịu nói chuyện với nhỏ gái Nhật này cả, ngoại trừ Fuyu-kun.”

  Aki bỗng đứng dậy rồi dùng tay phủi hai bên hông cho bớt đi chút bụi bặm còn sót lại trên chiếc váy màu trắng thường ngày.

  “Vậy nên, cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều về vấn đề nữa, rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi!”

  “Tớ biết mà… Chỉ là tớ không nghĩ rằng cậu lại có suy nghĩ như vậy.”

  “Tên của cậu…”

  “???”

  “Mùa đông tượng trưng cho sự lạnh giá… Nhưng mà cậu thì lại rất ấm áp đó Fuyu-kun, tớ nói thật.”

  Con nhỏ này, hôm nay cũng bắt đầu nịnh người khác một cách ghê gớm, nghe câu chuyện và lời nói của cậu ta, trong lòng tôi cũng nhẹ đi một phần nào… Có lẽ tên của tôi cũng có một ý nghĩa riêng của nó nhỉ?

  “Aki à!”

  “Hả?”

  Một giọng nói kì lạ vang lên từ phía cánh cổng trường mẫu giáo, tôi và Aki liền đưa mắt nhìn về phía giọng nói ấy.

  Là một người đàn ông cao lớn trong hình dáng của loài báo, ông có bộ lông vàng, trong bộ thường phục màu xám nhạt của dân văn phòng ông vẫy tay về phía của bọn tôi như đang chờ đợi sự phản hồi từ bọn trẻ.

  “Là ba của tớ!”

  Dứt lời Aki vội đeo lên vai chiếc cặp rồi chạy một mạch về phía người đàn ông ấy, tôi cũng tò mò trong lần gặp gỡ đầu tiên với vị phụ huynh của cậu ta mà bất giác chạy theo lúc nào chẳng hay.

  “Hôm nay, ba tan làm sớm ạ?”

  “Tất nhiên, không tan làm sớm thì sao mà đi đón con gái của mình được?”

  “Dạ, con chào chú ạ!”

  Người đàn ông trong hình dáng loài báo cuối cả người xuống một cách cẩn thận, đưa mắt nhìn về phía tôi một cách thân thiện.

  “Con là Fuyu đúng không? Chú nghe nhiều về con rồi, cảm ơn con nhiều nhé!”

  “Ơ, nhưng mà về chuyện gì ạ?”

  “Về mọi thứ luôn!”

  “Dạ?”

  Được đáp lại bằng một câu trả lời khó hiểu, tôi chỉ biết á khẩu. Lần đầu tiên gặp mặt mà lại cảm ơn qua lại thế này làm cho tôi có chút ngượng ngùng.

  “Mà Aki này, con có nói với bạn của con chưa đó?”

  “À, chuyện đó… Vẫn chưa ạ…”

  “Ừm, vậy thì con tranh thủ thời gian còn lại đi nhé, không còn sớm nữa đâu, giờ thì lên xe ba chở về nào!”

  “Dạ, con biết rồi ạ…”

  Khoan đã, ông bố đó vừa mới nói gì cơ, cái gì mà tranh thủ thời gian còn lại, cái gì mà không còn sớm. Không lẽ Aki có chuyện gì đó muốn nói với tôi à?

  Ngay lúc này, cái năng lực ấy dường như đang bộc phát và cho tôi thấy rõ hơn về tình huống trước mắt. Ánh mắt tử đinh hương ấy đang đảo qua lại liên tục, tay thì lại vuốt đuôi tóc không ngừng, tư thế thì vẫn đứng một chỗ chẳng hề nhúc nhích… Chắc chắn là có chuyện gì đó rồi và mức độ… thì chắc sẽ rất là kinh khủng luôn.

  “À, chuyện này… Để hôm khác tớ sẽ nói cho cậu biết… Còn giờ thì tớ phải về rồi.”

  Gì cơ? Để hôm khác á? Thôi đi, cái tính tò mò của tôi đã đạt đến cực đỉnh rồi, cái tật này rồi cũng sẽ có ngày hại chết tôi mà thôi.

  Aki quay lưng bước về hướng của một chiếc xe máy màu vàng cam đang được đậu bên lề đường cùng người bố của cậu đang ngồi ở phía trên. Ông đang chỉnh lại chiếc gương chiếu hậu nhưng cũng không quên mang chiếc cặp nhỏ của cô con gái lên vai của mình.

  “À, Aki à!”

  “Hả?”

  Cậu bất giác quay lưng lại nhìn về phía của tôi với lòng đầy hoài nghi. Bây giờ… tôi cảm thấy vô cùng biết ơn vì…

  “Cảm ơn câu chuyện của cậu nhé! Nó hay lắm!”

  “Ừm, không có gì đâu nè!”

  Dứt lời cậu cũng cùng người bố của mình biến mất dần trong làn xe cộ ở phía bên kia đường. Dẫu biết là ngày sau vẫn còn gặp, nhưng mà vẫn còn nhiều thứ để nói lắm ấy chứ….

  “Đông ơi!”

  “Hở? Là Hải à? Chơi vui chứ?”

  “Ừa, mệt quá trời luôn! Mà Aki… Về rồi á?”

  “Ừm, ba cậu ấy vừa mới đón cậu ấy về rồi”

  “Tiếc nhỉ…”

  Cậu Ngựa với cả người đang nhễ nhại mồ hôi sau trò rượt đuổi cùng đám nhóc trong trường, giờ ngồi bệt xuống cả dưới đất, để hiện ra bộ bờm đang ướt sũng của mình.

  Cậu khẽ vén một bên mái tóc của mình ra, ánh mắt màu đại dương đang chìm trong niềm vui hân hoan giờ như có cơ hội được tắm trong ánh nắng của buổi chiều tà.

  “Mà cũng đến lúc tớ phải về rồi ấy!”

  “Hở?”

  Bộ nguyên cả đám định rủ nhau cho tôi leo cây ở đây hay gì hết đứa này về rồi đứa kia đi vậy chứ?

  “Tớ lo là sẽ bị mắng mất, Haha!”

  “...”

  “Được đi học, sướng thật đó. Ước gì tớ cũng được đi học giống mấy cậu…”

  “Cậu không hỏi xin ba mẹ thử?”

  “Tớ… Sẽ thử…”

  Ánh mắt ấy dường như đang mách bảo tôi rằng cậu cũng đang có chuyện gì đó trong lòng, nhưng mà dường như tôi cũng chẳng thể nào giúp cậu trong những chuyện ấy trong thân hình này…

  [“Hãy dùng nó để làm điều mà cậu nên làm.”]

  Bất giác tôi nhớ lại lời nói của chính bản thân tôi ở trong tiềm thức… Nếu vậy thì…

  “Cho cậu này.”

  “Đây là?”

  Tôi đưa ra cho cậu ta một cái túi mà khi nãy tôi đã cất công năn nỉ xin con nhỏ mèo trắng, bên trong là đầy đủ thứ màu sắc.

  “Nói với họ rằng, cậu đi học sẽ rất vui, được học bài, có bạn bè và cũng có thật nhiều kẹo nữa!”

  “Ahaha! Tất nhiên rồi, cảm ơn cậu nhiều nhé! Tớ sẽ nhớ lời nói này.”

  Gương mặt hớn hở của cậu Ngựa ấy làm cho tôi cứ nghĩ đến việc như mới cứu vớt được ai đó vậy, bỗng dưng tôi thấy tự đắc gớm…

  Cơ mà nếu vậy thì chẳng phải tôi sẽ giống như nhỏ mèo trắng lúc nãy sao… Không được, tôi phải… Khiêm tốn.

  “Ừm, ừm có gì đâu mà!”

  “Vậy tớ về nhé!”

  “Về nhà cẩn thận.”

  Cậu Ngựa ấy vội nhét cái túi kẹo vào trong túi áo của mình rồi cũng từ từ đi mất. Hình như cậu ta cũng có ngoái lại nhìn về phía tôi đôi chút, chắc hẳn cậu cũng thắc mắc rằng hôm nay tại sao tôi lại được đón trễ đúng không?

  Chắc chắn là vậy rồi, vì cái tên tài xế của tôi hôm nay chẳng thấy mặt ở đâu hết, đúng là cái đồ thất hứa. Cái gì mà đón sớm đón trễ chứ, ông đây tự đi bộ về cũng được.

  Cơ mà nghĩ lại thì nếu ba của Aki thuộc loài Báo vậy thì hẳn mẹ của Aki chắc chắn là mèo nhỉ? Thật sự lần đầu tôi trông thấy phụ huynh của Aki tôi cũng khá là bất ngờ đấy. Ông ấy với Aki chẳng giống nhau ở điểm nào cả, chắc khi lớn lên thì ngoại hình mới bắt đầu giống với đấng sinh thành của mình nhỉ.

  Coi bộ việc đi về nhà thế này cũng tốt cho đôi chân của mình ấy nhở. Tính ra thì từ lúc chuyển nhà thì quãng đường từ nhà tới trường tôi cũng được rút ngắn đáng kể luôn ấy chứ. Cứ thong dong bước lên từng viên gạch tên vỉa hè, đếm từng ngọn cỏ gốc cây mà tôi đi qua, xem ra một mình như thế này đôi lúc cũng thật bình yên… Khoan đã, kia là??

  “Ủa?”

  Tôi đợi cả chiều chẳng thấy bóng dáng tên tài xế của mình ở đâu, thế mà cái thằng Hổ ở trước mắt tôi đang đứng dòm một đám người trong sân chơi bóng rổ kia á? Grừ, tên chết bầm, cậu chết với tôi!

  “NGUYỄN… HOÀNG…. VIỆT!!!”

  “HẢ???”

  Nghe thấy tên mình được đọc rõ cả họ lẫn tên. Hắn ta bất giác quay lưng lại một cách nhanh chóng, nhận ra được người mà hắn quen thuộc, thái độ của hắn khi hớn hở xem trận bóng lúc nãy giờ như trời sập xuống chẳng giấu được sự bất ngờ.

  “Ơ Đông à… Tớ… Tớ!”

  “VỀ NHÀ NGAY!”

  ~~~~~

  Cuối cùng, tôi cũng được tên tài xế chết bầm này chở về… Thật tình mà nói là ra về vậy thôi chứ lúc tôi thấy cậu ta thì đường tới nhà cũng chẳng còn bao xa nữa rồi.

  Mẹ của hắn ủy thác tôi trong việc dạy học, ấy vậy mà hắn thì lại lơ đi người Thầy của mình, xem ra tôi còn chẳng được đánh giá cao bằng mấy trận bóng rổ bên đường nữa…

  “Hừ, tên Hổ đần chết tiệt nhà cậu, thích bắt tớ phải chờ đúng không?”

  “Xin lỗi mà, tại tớ thấy cái trò đó cũng hay hay nên nhìn họ chơi một lúc thôi, ai mà có dè…”

  “Ừa, ai mà có dè, tôi cú vào đầu cậu thêm một phát nữa nhé?”

  Đừng tưởng tôi ngồi sau xe cậu mà không thể tấn công được cậu nhé, đồ Hổ đần, tôi có thể đá cậu văng ra khỏi xe luôn ấy chứ… Cơ mà như vậy thì chắc tôi cũng ngã theo luôn.

  “Thôi mà… À Đông nè, cảm ơn kẹo của cậu nhé…”

  “Có gì đâu, đứa nhóc nào mà lại không thích bánh kẹo chứ?”

  “Nếu tớ được đi học thì ngày nào tớ cũng sẽ cho cậu ăn kẹo hết á!”

  Tai của tôi… Không nghe lầm, cậu cũng tốt tính thật đó, quả đúng như lời của Aki nói… Cậu cũng sẽ chia sẻ với tôi… Nhưng mà sao lại là với tôi kia chứ… Một tên quái vật với thứ năng lực đến nỗi tôi cũng chẳng hề biết gì về chúng…

  Ừm… Không, tôi không phải là quái vật mà… Chỉ là có một chút gì đó khác biệt hơn so với những người xung quanh mà thôi…

  “Nè Việt, sao cậu lại tốt tính với như vậy?”

  “Ừ.. Thì cậu là bạn của tớ mà… À không! Là cộng sự của tớ! Cộng sự thì phải giúp đỡ lẫn nhau đúng không nè? Giống cái phim đó đó!”

  “À… Ừ phải ha…”

  Chí ít cậu không cảm thấy ghét hay lảng tránh tôi thì bản thân trong lòng của tên Sói này cũng đã biết ơn lắm rồi. Huống hồ tôi với cậu mới gặp nhau không lâu, chỉ mong cậu không ghét con người thật sự của tớ…

  “Mà hôm nay, mấy anh ấy rủ tớ ra ngoài chơi net á!”

  “Hả? Ý cậu là ba người đó… Rủ cậu ra tiệm game để chơi á?”

  “Ừ ừ, cũng không xa lắm đâu hay mai tụi mình ra ngoài đó thử nhé!”

  “Không xài máy tính ở nhà nữa à?”

  “Ở nhà có một máy thôi, ra ngoài đó thì tụi mình ngồi mỗi người một máy, lại chẳng sướng hơn à?”

  “Gấp đến thế cơ à, thích thì chiều~”

  Ba cái người kia, không biết đã dụ cái tên chết bầm này vào con đường gì nữa rồi. Cái nơi được gọi là tiệm game hay quán net luôn là thứ mà tôi hay né tránh vì đủ loại người hỗn tạp trong đó cả….

  Nhưng mà nếu nhà ai không đủ điều kiện thì nơi đó đúng là một thiên đường cho mấy dịp giải trí ấy chứ.

  “Mà khi nãy cậu kể á! Cậu Ngựa nâu đó tên là Thường Hải à?”

  “Ừm, Aki đặt cậu ta tên là Umi.”

  “Chà, Umi nghe tên giống con gái ghê… Còn Thường Hải, nghe giống như là “Thượng Hải” ấy nhỉ, Haha!”

  Việt ơi là Việt, cậu đần đến nỗi chẳng biết gì khác ngoài việc đem mấy cái tế nhị ra để đùa giỡn. Tên của mỗi người đều có ý nghĩa riêng cả đấy, thậm chí là cả tên của cậu, vậy nên ít nhất cậu cũng không nên nói ra mấy chuyện này trước mặt của họ đâu nhé.

  “Tên của người khác đừng có đem ra làm trò đùa, không vui đâu!”

  “Đùa chút thôi mà… Trên đời này cũng có người trong tên chỉ có hai chữ luôn à?”

  “Tớ nghĩ có người thậm chí chỉ có một chữ, thậm chí là không tên luôn cơ.”

  Khi nãy tôi chỉ nói đến việc mình ngủ thiếp đi ở ngoài sân thôi, ấy vậy mà lại kể cho cậu ta nghe từ đầu tới đuôi mấy chuyện xảy ra trong ngày hôm nay luôn. Ngoại trừ cái chuyện liên quan tới cái năng lực quái dị đó…

  “Còn về cái… Cái gì mà Tuyết nữ đó.”

  “À, có vẻ như khi tớ kể đến chuyện của mấy con yêu quái như Tuyết Nữ thì cậu có vẻ sợ nhỉ Việt?”

  “Nghe thì sợ thật đó… Nhưng mà ở đây làm gì có Tuyết mà xuất hiện Tuyết Nữ đúng không? Hehe!”

  Thằng cha này tự tin phết, nhưng điểm yếu chí mạng của cậu ta lại là mấy thứ kinh dị, kể cả ban ngày thì cũng khó giấu được cái nét mặt sợ hãi của cậu lắm đó Việt à… Nếu vậy thì…

  “Trời càng lúc càng tối nhỉ?”

  “À, ừ...”

  “Có nhiều thứ hay xuất hiện vào giờ này lắm.”

  “...”

  “Ồ, vậy tớ chưa kể cho cậu nghe về việc… Tuyết Nữ cũng có thể chui ra từ máy điều hòa trong phòng cậu hả?”

  “!!!!”

  Hả? Trong phút chốc, tôi cảm nhận được chiếc xe ngày càng lao với tốc độ một cách nhanh chóng, cái thằng Hổ đần này đang định làm gì vậy chứ… Không được, trời thì tối, đường thì vắng, cứ như này kiểu gì cũng sẽ đâm vào cái gốc cây nào như hôm bữa mất!!

  “Gì vậy cha, chạy từ từ thôi, mắc cái gì mà l…”

  Chưa kịp nói hết câu, tôi dòm lên gương mặt của cậu ta. Trong cái màn đêm vừa mới buông xuống, cậu ta đang nhắm nghiền mắt lại, tay vẫn lái xe với tốc độ nhanh không tưởng, thứ mà tôi nghe thấy cũng chính là thứ âm thanh xé toạc cái màn đêm tĩnh mịch này.

  “AAAAAAAAAAAAAAAAA”

  — — —